Trang chủ    Nghiên cứu lý luận    Vấn đề môi trường, phát triển và tính bền vững trong tuyên ngôn của Đảng Cộng sản Ấn Độ
Thứ hai, 25 Tháng 6 2018 15:37
135 Lượt xem

Vấn đề môi trường, phát triển và tính bền vững trong tuyên ngôn của Đảng Cộng sản Ấn Độ

(LLCT) - Đảng Cộng sản Ấn Độ tự gọi mình là “đội tiên phong cách mạng của giai cấp công nhân Ấn Độ”. Hệ tư tưởng chính trị của họ tập trung vào chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản và thành lập “nhà nước chuyên chính của giai cấp vô sản.” Các nguyên tắc của Mác và Lênin đã dẫn dắt các hoạt động của Đảng. Mục tiêu tuyên bố của CPI-M là giải phóng quần chúng và tìm cách chấm dứt “tình trạng người bóc lột người “. Đảng hiện nay tập trung ít nhiều ở các bang như Tripura và Kerala.

1. "Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản" và Đảng Cộng sản Ấn Độ (CPI)

Lý thuyết của C. Mác được đưa ra trong bối cảnh những khó khăn mà các công nhân thế kỷ XIX ở Anh, Pháp và Đức phải chịu đựng. Cách mạng công nghiệp của thế kỷ XVIII và XIX đã tạo ra một tầng lớp công nhân dường như thấp kém vĩnh viễn, nhiều người sống trong cảnh đói nghèo dưới những điều kiện làm việc tồi tệ và ít có đại diện chính trị. Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản được viết vào đêm trước Cách mạng năm 1848 ở Đức. Sự thất bại của cuộc cách mạng của người lao động và sinh viên đã khiến Mác sau đó sửa lại một vài luận cứ và dự đoán xuất hiện trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản. Tuy nhiên, cấu trúc chung của lập luận ban đầu của Mác, cũng như quan điểm cách mạng của nó vẫn không thay đổi.

Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản đòi hỏi một nỗ lực giải thích các mục tiêu của chủ nghĩa cộng sản, cũng như lý thuyết cơ bản của phong trào này. Các ông lập luận rằng những cuộc đấu tranh giai cấp, hoặc sự bóc lột của một giai cấp khác, là động cơ thúc đẩy tất cả những phát triển lịch sử. Mối quan hệ giai cấp được xác định bởi các phương tiện sản xuất của thời đại. Tuy nhiên, sau cùng những mối quan hệ này sẽ không còn phù hợp với các lực lượng đang phát triển. Vào thời điểm này, một cuộc cách mạng sẽ diễn ra và một tầng lớp mới xuất hiện như là giai cấp nắm quyền. Quá trình này thể hiện “cuộc diễu hành lịch sử” do các lực lượng kinh tế lớn hơn thực hiện. Xã hội công nghiệp hiện đại nói riêng có đặc điểm là xung đột giai cấp giữa giai cấp tư sản và giai cấp vô sản. Như vậy, giai cấp vô sản sẽ dẫn đầu một cuộc cách mạng. Cuộc cách mạng này sẽ có một đặc điểm khác với tất cả những điều trước đây: những cuộc cách mạng trước đây chỉ đơn giản là phân bổ lại tài sản vì quyền lợi của giai cấp cầm quyền mới. Tuy nhiên, do bản chất giai cấp, các thành viên của giai cấp vô sản sẽ không chiếm đoạt tài sản. Do đó, khi họ nắm quyền, họ sẽ phải tiêu diệt tất cả quyền sở hữu tài sản cá nhân, và các giai cấp sẽ biến mất.

Tuyên ngôn cho rằng sự phát triển này là không thể tránh khỏi, và chủ nghĩa tư bản sẽ không thể tồn tại mãi. Những người cộng sản có ý định thúc đẩy cuộc cách mạng này, và sẽ ủng hộ các bên và các hội đang thay đổi lịch sử theo hướng tự nhiên của nó. Họ lập luận rằng việc loại bỏ các tầng lớp xã hội không thể xảy ra thông qua cải cách hoặc thay đổi trong chính phủ. Thay vào đó, cần đến một cuộc cách mạng.

Đảng Cộng sản Ấn Độ (CPI) là một trong những đảng chính trị quốc gia chính yếu của đất nước. Đảng CPI luôn quan tâm đến vấn đề công bằng xã hội, xóa đói giảm nghèo và chủ nghĩa thế tục, vấn đề nông dân và lao động không có đất đai, lao động khu vực công nghiệp và việc làm cho thanh niên. Cùng với môi trường kinh tế, chính trị, xã hội quốc gia và toàn cầu đang thay đổi, Đảng CPI cũng đang tập trung vào chương trình phát triển mới.

Hệ tư tưởng của Đảng CPI và đường đi của Đảng chịu ảnh hưởng lớn bởi các tác phẩm và niềm tin của C. Mác, người đã lập luận về một sự chuyển đổi xã hội. Cương lĩnh chính trị cũng có phản ánh của Tuyên ngôn của Đảng Cộng sảnđược soạn thảo bởi C.Mác và Ph.Ăngghen cách đây 170 năm.

Các điều khoản của Đảng CPI Ấn Độ đề cập đến việc chấm dứt sự thoái vốn đầu tư, các khoản chi tiêu xã hội lớn và chính sách đối ngoại độc lập. Các đảng cộng sản được biết đến với hệ tư tưởng “chống kinh doanh” của họ. Với các đề xuất hàng năm về trợ cấp, ủng hộ thiểu số và bảo vệ nhân quyền, họ hoạt động vì lợi ích của nhân dân.

Đảng Cộng sản Ấn Độ (CPI) có thể được coi là người tiên phong đã làm theo cách của mình thông qua một loạt các phong trào để trở thành một lực lượng chính trị. Từ cuộc đấu tranh vũ trang chống lại các quốc vương địa phương ở Tripura, Telangana và Kerala để đấu tranh cho nông nghiệp ở Manipur, đảng đã luôn đi đầu trong các phong trào xã hội. Cải cách ruộng đất và các phong trào công đoàn cũng chiếm một phần lớn trong hệ tư tưởng chính trị của Đảng CPI.

Đảng Cộng sản Ấn Độ tự gọi mình là “đội tiên phong cách mạng của giai cấp công nhân Ấn Độ”. Hệ tư tưởng chính trị của họ tập trung vào chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản và thành lập “nhà nước chuyên chính của giai cấp vô sản.” Các nguyên tắc của Mác và Lênin đã dẫn dắt các hoạt động của Đảng. Mục tiêu tuyên bố của CPI-M là giải phóng quần chúng và tìm cách chấm dứt “tình trạng người bóc lột người “. Đảng hiện nay tập trung ít nhiều ở các bang như Tripura và Kerala.

2. Bảo vệ môi trường và chống biến đổi khí hậu của Đảng CPI

Biến đổi khí hậu gây ra bởi sự chiếm đoạt và chiếm dụng bất hợp pháp của bầu khí quyển toàn cầu bởi các nước công nghiệp hóa. Hoa Kỳ và các đồng minh đang đẩy mạnh xây dựng những cấu trúc bất bình đẳng này trong các thỏa thuận về Khí hậu Toàn cầu. Sự từ chối của các nước tư bản tiên tiến đối với việc cung cấp quỹ như bồi thường thiệt hại môi trường gây ra và việc áp đặt hạn chế về Quyền sở hữu trí tuệ (IPR) đối với chuyển giao công nghệ là một phần của nỗ lực chung để duy trì sự bất bình đẳng trong trật tự toàn cầu.

Ấn Độ đã thông qua Kế hoạch hành động quốc gia chống biến đổi khí hậu và gần đây đã công bố một loạt các biện pháp để bảo tồn năng lượng và giảm khí thải. Chỉ riêng các hành động đơn phương của Ấn Độ để giảm phát thải sẽ không thể làm giảm ảnh hưởng đến Ấn Độ vì biến đổi khí hậu là hiện tượng toàn cầu chứ không chỉ là vấn đề quốc gia. Mặt khác, Ấn Độ có thể và nên thông qua một kế hoạch hành động để giảm tốc độ tăng trưởng khí thải chứ không phải đơn phương mà dựa trên các hành động đối ứng, tức là hành động có điều kiện, khi Hoa Kỳ và các nước phát triển khác áp dụng các mục tiêu giảm phát thải sâu do IPCC đề xuất. Đây không chỉ là phản ứng phù hợp đối với cuộc khủng hoảng nghiêm trọng mà nhân loại đang phải đối mặt mà còn có thể làm thay đổi động lực của các cuộc đàm phán về khí hậu. Kế hoạch hành động như vậy cũng sẽ cho phép trách nhiệm giải trình cao hơn hướng tới quỹ đạo phát triển công bằng xã hội và có trách nhiệm ở Ấn Độ.

Hơn một nửa số hộ gia đình Ấn Độ, chủ yếu là người nghèo ở nông thôn, không được tiếp cận với năng lượng hiện đại. Bất bình đẳng về năng lượng ở Ấn Độ là một nhân tố chính dẫn đến tình trạng phát triển con người thấp của đa số người Ấn Độ. Các chính sách của chính phủ, đặc biệt là chính sách đòi hỏi làm việc cho người bình thường, nên được định hướng lại một cách cụ thể để cung cấp nhiều năng lượng hơn cho các phần này và nên là một thành tố không thể tách rời của tất cả các nỗ lực xóa đói giảm nghèo. Điều này chắc chắn sẽ dẫn đến tăng lượng phát thải phải được bù đắp bằng các biện pháp bảo tồn năng lượng liên quan đến các khu vực khá giả của xã hội và các khu vực kinh tế. Các doanh nghiệp Ấn Độ cũng phải tuân theo quỹ đạo không làm tổn hại đến môi trường, sức khoẻ con người và công bằng xã hội. Sự phát triển bình đẳng về môi trường bền vững và công bằng xã hội được gắn bó chặt chẽ. CPI đòi hỏi phải thông qua một bộ chính sách rõ ràng và mục tiêu nhằm hài hòa các mối quan tâm trong nước và quốc tế nhằm thúc đẩy công lý về khí hậu và công bằng xã hội.

Với những vấn đề nêu trên, Đảng CPI yêu cầu Chính phủ như sau:

- Ấn Độ kiên quyết chống lại áp lực từ Mỹ và các nước tiên tiến khác đòi từ bỏ khuôn khổ Kyoto và UNFCCC và tuân thủ các nguyên tắc về trách nhiệm chung nhưng phân biệt đối với các nước phát triển và đang phát triển.

- Ấn Độ cần tiếp tục thúc đẩy việc chuyển đổi quỹ và công nghệ từ các nước phát triển sang các nước đang phát triển như là bồi thường thiệt hại do phát thải trong quá khứ và giải phóng các chuyển giao công nghệ từ các hạn chế về quyền sở hữu trí tuệ.

- Ấn Độ tiến hành và công bố các biện pháp kiểm soát và giảm tốc độ phát thải khí thải không đơn phương nhưng chỉ có điều kiện khi Hoa Kỳ và các nước tiên tiến thuộc Phụ lục 1 tiến hành cắt giảm phát thải sâu theo yêu cầu của IPCC.

- Ấn Độ hợp tác chặt chẽ với nhóm G5 của các nước đang phát triển lớn và G77, đặc biệt là các nước kém phát triển nhất và các quốc gia đang phát triển các đảo nhỏ và duy trì sự thống nhất của các nước đang phát triển.

- Ấn Độ chủ động tham gia vào các biện pháp thích ứng và giảm bất bình đẳng về năng lượng trong nước để các chính sách về khí hậu của Ấn Độ phục vụ lợi ích của người nghèo ở Ấn Độ và bảo vệ họ khỏi những tác động tồi tệ nhất của biến đổi khí hậu.

Nhằm mục đích phát triển một chính sách toàn diện để bảo vệ môi trường, Đảng CPI đã nhiều lần nhắc lại trong bản tuyên ngôn của Đảng về một cách tiếp cận cân bằng trong tự nhiên và tính đến các yêu cầu về môi trường cũng như sự phát triển. Không khuyến khích theo phương châm hoạt động kinh doanh của các doanh nghiệp tư nhân và các ngành công nghiệp tư nhân, Đảng kiên quyết phản đối việc sử dụng công nghệ độc hại. Đảng đã bảo vệ vững chắc các chính sách của mình đối với việc xử lý có hiệu quả chất thải công nghiệp và bảo vệ môi trường trong quá trình phát triển.

Đảng cũng ủng hộ sử dụng phương tiện giao thông công cộng và đưa ra sáng kiến về hệ thống giao thông thân thiện với môi trường nhằm hạn chế ô nhiễm, hoạt động vì lợi ích của môi trường và lợi ích của người dân. CPI đã quan tâm đến sự lãng phí giấy cho các mục đích không cần thiết, và điều này sẽ ảnh hưởng đến môi trường. Để giảm vấn đề này, Đảng tuyên bố ủng hộ công nghệ không cần giấy tờ trong mọi lĩnh vực đa dạng và phi chính phủ cũng như các tổ chức chính phủ.

Nước là thành phần chính cho môi trường và sự thiếu hụt nước là một nguyên nhân đáng báo động, CPI thúc đẩy chính sách của họ thay vì không cho thuê tài nguyên nước cho các mục đích thương mại, mà như hàm ý sẽ đảm bảo nước uống sạch cho tất cả mọi người. Họ cũng phản đối việc kiểm soát việc sử dụng bừa bãi tài nguyên nước và bảo vệ nguồn nước ngầm cũng như duy trì tất cả các hồ, ao hồ và các tài nguyên nước ưu việt khác bao gồm cả việc thu hoạch nước mưa.

3. Tư tưởng và hành động về vấn đề phát triển

Để khôi phục nền kinh tế dựa trên nông nghiệp mà Ấn Độ nắm giữ, cần có sự gia tăng đáng kể trong đầu tư công trong ngành nông nghiệp để tạo ra các cơ sở tưới tiêu, hạt giống và phân bón cho tất cả nông dân với giá trợ giá hợp lý. Họ cũng đảm bảo cải cách đất đai triệt để và phân phối đất đai cho người lao động không có ruộng đất để tăng cường canh tác. Chống lại tư hữu hóa, họ dự định tiến hành chống lại các công ty hạt giống tư nhân. Theo tuyên ngôn của họ, cũng cần có bảo hiểm toàn diện và bảo hiểm bắt buộc cho mùa màng sẽ được nhà nước của Liên minh Chính phủ trả. Họ sẵn sàng đưa ra các khoản vay không lãi suất cho nông dân nhỏ và không ruộng đất và MSP có thu nhập cho sản phẩm nông nghiệp.

Uỷ ban Quốc gia về Nông dân (NCF) là một uỷ ban Ấn Độ thành lập để giải quyết vấn đề thiên tai của nông dân trên toàn quốc ở Ấn Độ. Các điều khoản tham chiếu phản ánh các ưu tiên được liệt kê trong Chương trình Tối huệ chung và việc thực hiện đúng các khuyến nghị của họ được đề xuất bởi CPI; bao gồm việc phân bổ 3.000 rupee mỗi tháng cho lương hưu cho tất cả, cho dù là nông dân, lao động nông nghiệp và nghệ nhân nông thôn. Họ dành một khoản ngân sách riêng cho nông nghiệp ở các tiểu bang và ở Trung tâm.

Để bảo vệ các ngành công nghiệp nhỏ và vừa cũng như các ngành công nghiệp tiểu thủ công nghiệp đã bị suy thoái kinh tế toàn cầu hủy hoại, cần phải phân bổ vốn và cho vay với lãi suất ưu đãi, đặc biệt đối với các ngành phụ thuộc vào xuất khẩu sản phẩm. Cần phải có thời gian tạm hoãn cho vay và đặt mua sản phẩm cho các ngành này và trợ cấp để giúp họ đáp ứng các yêu cầu của thị trường trong nước. Ngoài ra, cần có các gói trợ cấp đặc biệt để phục hồi ngành thủ công mỹ nghệ và tiểu thủ công do các ngành này cung cấp cơ hội việc làm tối đa.

Chính sách của Đảng về phúc lợi của cộng đồng ngư dân và ngư nghiệp đề cập đến việc thành lập một bộ riêng biệt để giải quyết các vấn đề liên quan đến nghề cá và cộng đồng ngư dân, bao gồm cả các công nhân đánh bắt cá, xem xét việc cung cấp tình trạng SC/ST cho cộng đồng đánh cá; bảo vệ quyền của cộng đồng ngư dân Ấn Độ; bảo vệ các ngư dân đi biển và cộng đồng đánh bắt cá khỏi các cuộc tấn công từ các cường quốc nước ngoài.

Để đạt được tiến bộ trong lĩnh vực giáo dục, giáo dục phổ thông và miễn phí từ cấp tiểu học đến trung học cần được chính phủ bảo đảm. Mức tăng chi tiêu lý tưởng cho giáo dục nên ít nhất là 10% GDP. CPI chống lại việc thương mại hóa giáo dục và mong muốn đảm bảo chất lượng giáo dục bình đẳng cho tất cả mọi người; một hệ thống trường phổ thông; nhiều cơ hội nhập học trong các cơ sở giáo dục chuyên nghiệp bao gồm giáo dục y tế. Cũng cần phải tăng cường hệ thống giáo dục của chính quyền các cấp bằng cách lấp đầy tất cả các vị trí trống trong các cơ sở giáo dục của chính phủ từ giáo dục tiểu học đến giáo dục đại học và thay đổi giáo trình nhằm thúc đẩy chủ nghĩa duy lý và tính khoa học. Chủ nghĩa thế tục được bảo vệ theo Hiến pháp và bảo đảm tất cả các quyền dân chủ cho sinh viên cùng với việc xóa bỏ mù chữ trong 5 năm tới.

Để tạo việc làm cho tất cả mọi người, cần đảm bảo quyền làm việc như một quyền cơ bản và một khoản trợ cấp thất nghiệp cho tất cả người thất nghiệp. Cần phải có một chính sách tín dụng ngân hàng đặc biệt cho việc tự làm chủ, người thợ thủ công và người tàn tật, cũng như việc ngăn chặn việc tuyển dụng và cắt giảm việc làm hiện tại ở các cơ quan chính phủ và các đơn vị khu vực công; và nhấn mạnh sự dịch chuyển từ sự phát triển tăng cường vốn sang phát triển tạo nhiều công việc.

Để đảm bảo an ninh lương thực, phải có một khoản cung cấp 35 kg lương thực/tháng cho tất cả các gia đình với giá tối đa 2 rupi / kg và thành lập và mở rộng Hệ thống Phân phối Công cộng Toàn cầu (PDS). Đồng thời, cũng cần có các biện pháp nghiêm ngặt để ngăn chặn sự tích trữ các mặt hàng thiết yếu. Đảng CPI nghiêm cấm việc giao dịch kỳ hạn hàng hóa.

Để nâng cao phúc lợi cho người cao tuổi, phải mở rộng tuổi hưu trí phổ cập cho tất cả ở nông thôn và thành thị; tiền lương hưu LIC được đề nghị tương đương với chi phí sinh hoạt. Nhà ở nên được là một quyền cơ bản và những người không có đất sẽ được cung cấp các khu đất ở. Cần có bảo hiểm về việc chi tiêu 5% GDP cho hệ thống chăm sóc sức khỏe công cộng và chăm sóc sức khỏe phải là một trong những quyền cơ bản.

Để xóa bỏ tham nhũng, cần phải tăng cường luật pháp Lokpal với quyền điều tra độc lập và ngăn chặn các khoản tài nguyên quốc gia và tài nguyên tự nhiên vì nó là gốc rễ của các gian lận lớn và các vụ xì căng đan. Cần có một tình huống lý tưởng về tính minh bạch và trách nhiệm giải trình trong quản trị ở tất cả các cấp, cùng với việc không pha loãng Đạo luật về Quyền được Thông tin. Việc ban hành các văn bản giải quyết khiếu nại phải được thực hiện và việc thực thi các đạo luật còn lại cần tăng cường tính lập pháp.

4. Đảng CPI Ấn Độ và những đảng khác

Đảng Quốc Đại là một trong những đảng chính trị nổi trội của Ấn Độ và đã thành lập chính phủ 10 lần, giành đa số trong sáu lần và hình thành liên minh cho bốn lần. Vì quan điểm tự do xã hội của mình, Đảng Quốc Đại thường nằm ở vị trí trung - tả của giới chính trị. Họ tuân thủ các nguyên tắc của Gandhian về nâng cao của tất cả các thành phần xã hội.

Không giống nhiều đảng hiện nay khác, Đảng Quốc Đại ủng hộ chủ nghĩa dân tộc tự do, cũng có thể được coi là một chủ nghĩa dân tộc khoan dung hơn với không gian cho sự bình đẳng, tự do và quyền. Các khuynh hướng xã hội chủ nghĩa và các chính sách kinh tế hạn chế của chính phủ thường bị đổ lỗi cho sự đi xuống của nền kinh tế Ấn Độ. Có một sự phân đôi đáng kể trong các chính sách kinh tế của đảng. Một mặt, họ hỗ trợ các chính sách thị trường tự do và đồng thời áp dụng cách tiếp cận cẩn trọng để tự do hóa nền kinh tế. Với tất cả những điều này, Đảng này được ghi nhận với việc khởi xướng các chính sách không chính quy hóa, tự do hóa và tư nhân hóa.

Đảng BJP đã có một quá trình hoạt động tốt trong ba hoặc bốn thập kỷ qua. Sau một bước đi rất chậm trong dòng chảy chính trị, Đảng đã dần dần được công nhận trước khi trở thành đảng chính trị lớn nhất và hiện đang cầm quyền ở Ấn Độ về đại diện trong Quốc hội. Có nguồn gốc từ Bharatiya Jana Sangh, Đảng BJP duy trì liên kết hệ tư tưởng và tổ chức với nhóm người dân tộc Hindu - Rashtriya Swayamsevak Sangh (RSS).

Từ Bộ luật Dân sự thống nhất đến quản trị tốt, đảng đã được lựa chọn cẩn thận và  có chỗ đứng trong các vấn đề có tầm quan trọng quốc gia để đạt được tầm nhìn tốt. Chủ nghĩa nhân văn toàn bộ là tư tưởng được khẳng định của Đảng BJP. Đảng là người ủng hộ mạnh mẽ chủ nghĩa bảo thủ xã hội và tin tưởng vào việc theo đuổi chính sách đối ngoại dựa trên các nguyên tắc dân tộc chủ nghĩa. Trước đó, đảng đã khéo léo đóng vai trò của một phe đối lập mạnh mẽ bằng cách nêu lên những vấn đề như sự xáo trộn thiểu số, chủ nghĩa thế tục giả và sự cần thiết phải nhìn lại Điều 370 ở Kashmir. Gần đây, BJP và các đối tác liên minh của họ đã tập trung chủ yếu vào chính sách kinh tế tân tự do. Nhiều người cho rằng tư duy cánh hữu và quan điểm ủng hộ doanh nghiệp của BJP là cần thiết.

Cách nhìn của mỗi Đảng làm nên các đặc tính riêng biệt và làm cho mỗi đảng khác nhau. Trong khi Đảng CPI tương đối trung lập trong cách tiếp cận của họ, thì Đảng Quốc Đại và Đảng BJP theo đuổi các mục tiêu và quan điểm cực đoan, cho dù trong các mệnh lệnh hoặc Bộ Nguyên tắc Ứng xử được nêu trong các bản tuyên ngôn của các Đảng.

5. Kết luận

Đã có rất nhiều tranh cãi về sự phù hợp của Tuyên ngôn Cộng sản Mácxít trong thời gian gần đây, nhưng tư tưởng chung của Tuyên ngôn vẫn giữ được sự ảnh hưởng rất lớn. Tuyên ngôn của Đảng Cộng sảntrở thành tác phẩm chính trị có ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay. Và người ta sẽ hiểu tại sao công nhân và các nhà hoạt động trên khắp thế giới vẫn tiếp tục tìm thấy cảm hứng trong các trang viết của Tuyên ngôn.

Các lực lượng tạo ra bởi chủ nghĩa tư bản giờ đây có mức độ lớn hơn nhiều so với khi Mác và Ăngghen viết. Mối nguy ngày càng sâu sắc hơn còn tầng lớp lao động có quy mô lớn hơn và được tổ chức tốt hơn rất nhiều. Các thế hệ công nhân mới đang phải đối mặt với mức thắt lưng buộc bụng và mức sống giảm dần. Các trung tâm công nghiệp tập trung mới ở châu Á, Trung Đông và Mỹ Latinh đã bùng phát. Kể cả những thay đổi mà chúng ta vừa kể đến, thế giới vẫn còn cơ bản giống như cách đây 170 năm: một xã hội có giai cấp dễ bị khủng hoảng, trong đó đa số người dân bị bóc lột để nuôi dưỡng sự tham lam vô độ của người giàu.

Những ý tưởng đưa ra trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản vẫn có thể giúp chúng ta hiểu được thế giới này. Đó là lý do tại sao Tác phẩm vẫn có giá trị để đọc ngày hôm nay. Nhưng chúng ta cần phải làm nhiều hơn là chỉ đọc. Nhiệm vụ vẫn như khi Tuyên ngôn được biên soạn lần đầu tiên: gắn kết những ý tưởng với phong trào thực sự và trở thành một phần của cuộc đấu tranh cho một xã hội không giai cấp hoạt động theo phương châm “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”.

Hiện tại ở Ấn Độ, Đảng CPI và các Đảng cánh tả khác vẫn kiên trì xây dựng sự hiểu biết rõ ràng về các chính sách kinh tế - xã hội cần được theo đuổi, thông qua một xã hội có tính công bằng hơn dành cho người dân, sao cho lợi ích của sự phát triển đến được với tất cả người dân.

Các Đảng cánh tả cam kết bảo vệ và củng cố nền dân chủ thế tục của đất nước, phân phối công bằng và công bằng xã hội. Đảng CPI tự hào với kỷ lục về việc kết hợp cuộc đấu tranh vì một cuộc sống tốt đẹp hơn trong và ngoài Nghị viện, kêu gọi cử tri bỏ phiếu cho ứng cử viên của mình ở nhiều vùng khác nhau của Ấn Độ.

________________

Bài đăng trên Tạp chí Lý luận chính trị số 3-2018

 

 

GS Vinod K.Sharma

Viện Hành chính công Ấn Độ, New Delhi

Các bài viết khác