Trang chủ    Thực tiễn

Thực tiễn

Đẩy mạnh cải cách hành chính nhà nước ở các quận trên địa bàn thành phố Hà Nội

(LLCT) - Cải cách hành chính (CCHC) là một khâu quan trọng trong sự nghiệp đổi mới để phát triển đất nước; đẩy mạnh CCHC, nhất là thủ tục hành chính; giảm mạnh và bãi bỏ các loại thủ tục hành chính gây phiền hà cho tổ chức và công dân. Đại hội XI nhấn mạnh: “…đẩy mạnh cải cách hành chính, nhất là thủ tục hành chính; giảm mạnh và bãi bỏ các loại thủ tục hành chính gây phiền hà cho tổ chức và công dân…”[1].

Sự chuyển tiếp liên tục trong đội ngũ cán bộ diện Ban Thường vụ Tỉnh ủy Ninh Thuận quản lý trong giai đoạn hiện nay

 

(LLCT) - Ninh Thuận là tỉnh ở cực Nam Trung bộ, có vị trí rất quan trọng về kinh tế, chính trị, văn hoá, xã hội và quốc phòng, an ninh đối với khu vực và cả nước. Tỉnh có nhiều tiềm năng phát triển kinh tế, nhất là năng lượng tái tạo (năng lượng gió và năng lượng mặt trời), thủy sản, nông nghiệp và du lịch. Trong những năm qua, Tỉnh uỷ và các cấp uỷ, cán bộ, đảng viên đã nhận thức rõ vai trò đặc biệt quan trọng của cán bộ và công tác cán bộ, nhất là đối với cán bộ diện BTVTU quản lý; đã tích cực đổi mới công tác cán bộ.

Sửa đổi Hiến pháp: tiếp cận từ sự phát triển lý luận về quyền con người của Đảng ta

(LLCT) - Hiến pháp không chỉ là một đạo luật cao nhất của một quốc gia, mà còn là sự kết tinh sâu lắng của tinh hoa văn hóa, trình độ phát triển của tiến bộ xã hội, dân chủ và văn minh của quốc gia - dân tộc ấy. Hiến pháp xác lập các nguyên tắc nền tảng cho việc thiết chế nhà nước, khẳng định và bảo vệ các quyền và lợi ích hợp pháp của công dân và tất cả mọi người.

Một số ý kiến về quan điểm sửa đổi Hiến pháp 1992

(LLCT) - Để có thể thảo luận những nội dung cụ thể về sửa đổi Hiến pháp như thế nào? Sửa cơ bản, toàn diện hay chỉ sửa một số nội dung cần thiết, theo tôi, trước hết cần nhận thức lại quan niệm về Hiến pháp và quan điểm sửa đổi Hiến pháp lần này.

Vận dụng tư tưởng Hồ Chí Minh về nhà nước vào sửa đổi Hiến pháp

(LLCT) - Từng bôn ba khắp năm châu, sống nhiều năm ở châu Âu và trung tâm cách mạng thế giới là nước Nga Xô viết, Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh hiểu sâu sắc tinh thần dân chủ, pháp quyền.

Về vị trí pháp lý của Quốc hội tại Hiến pháp 1992 và đề xuất sửa đổi

(LLCT) - Quốc hội có vị trí pháp lý đặc biệt trong bộ máy nhà nước, được xác định trên cơ sở quy định của Hiến pháp. Hiến pháp năm 1992 dành Chương VI quy định về Quốc hội. Điều 83 Hiến pháp 1992 ghi: “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến, lập pháp. Quốc hội quyết định những chính sách cơ bản về đối nội và đối ngoại, nhiệm vụ kinh tế - xã hội, quốc phòng, an ninh của đất nước, những nguyên tắc chủ yếu về tổ chức và hoạt động của bộ máy Nhà nước, về quan hệ xã hội và hoạt động của công dân. Quốc hội thực hiện quyền giám sát tối cao đối với toàn bộ hoạt động của Nhà nước”.

 

Mặt trận Tổ quốc Việt Nam – thiết chế chính trị có khả năng phản biện xã hội

(LLCT) - Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (Bổ sung, phát triển năm 2011) được thông qua tại Đại hội XI của Đảng (2011) khẳng định: “Đảng tôn trọng tính tự chủ, ủng hộ mọi hoạt động tự nguyện, tích cực, sáng tạo và chân thành lắng nghe ý kiến đóng góp của Mặt trận và các đoàn thể. Đảng, Nhà nước có cơ chế, chính sách, tạo điều kiện để Mặt trận và các đoàn thể nhân dân hoạt động có hiệu quả, thực hiện vai trò giám sát và phản biện xã hội”(1). Từ góc độ vị trí, vai trò của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trong cơ cấu quyền lực chính trị ở nước ta, bài viết này đề cập đến nội dung và cách thức để hiện thực hóa quan điểm này.

 

Hoàn thiện thiết chế chủ tịch nước nhằm đảm bảo vai trò nguyên thủ quốc gia

(LLCT) - Chế định Chủ tịch nước (CTN) là một trong những nội dung quan trọng của Hiến pháp Việt Nam, quy định về nguyên thủ quốc gia - người đứng đầu Nhà nước, đại diện cho quốc gia về đối nội, đối ngoại. Ở nước ta, chế định CTN trong các bản Hiếp pháp cũng có sự khác biệt nhất định, tùy vào từng thời điểm lịch sử.

Vấn đề đặt ra từ các quy định về chính quyền địa phương

(LLCT) - Trong bối cảnh hiện nay, sửa đổi, bổ sung các quy định của Hiến pháp năm 1992 là tiền đề pháp lý quan trọng để đổi mới tổ chức và hoạt động của chính quyền địa phương các cấp. Tuy nhiên, một số quy định tại Điều 115 và Điều 116 Chương IX của Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 chưa hợp lý và khó có thể tạo điều kiện cho việc đổi mới cơ bản mô hình tổ chức chính quyền địa phương ở nước ta hiện nay.  

Về chế định quyền làm việc

(LLCT) - Trong luật nhân quyền quốc tế, quyền làm việc được chế định chủ yếu trong Tuyên ngôn thế giới về quyền con người (1948), Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị (ICCPR, năm 1966) và Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa (ICESCR, năm 1966). Các điều ước quốc tế, nhìn chung, xác định nội dung quyền làm việc của tất cả mọi người, không loại trừ ai. Sửa đổi Hiến pháp 1992 cần làm rõ chế định quyền làm việc này. 

Góp ý hoàn thiện quy định về tổ chức chính quyền địa phương

(LLCT)Dự thảo sửa đổi Hiến pháp đã cố gắng thể hiện tư tưởng đổi mới, thiết kế mô hình tổ chức chính quyền địa phương ở các đơn vị hành chính - lãnh thổ “phù hợp với đặc điểm của từng đơn vị hành chính lãnh thổ và phân cấp quản lý”. Tuy nhiên có thể thấy, ngoài tên Chương được thay đổi từ “Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân” sang “Chính quyền địa phương”, thêm từ lãnh thổ để có khái niệm “đơn vị hành chính lãnh thổ”, không quy định Ủy ban nhân dân do Hội đồng nhân dân bầu và mệnh đề bổ sung vào Khoản 2 Điều 115 vừa nêu trên, còn nội dung các quy định của các điều trong Chương hầu như vẫn giữ nguyên. 

Lực lượng vũ trang nhân dân trong dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992

(LLCT) - Xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam về chính trị, giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam luôn luôn là nguyên tắc cơ bản, là nhân tố quyết định sự vững mạnh về chính trị của lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam.    

Một số ý kiến về dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992

(LLCT) - Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 có nhiều điểm mới về nội dung và kết cấu cũng như kỹ thuật lập hiến. Việc sửa đổi, bổ sung đã đáp ứng được yêu cầu tiếp tục khẳng định và làm rõ hơn những nội dung cơ bản có tính bản chất của chế độ xã hội XHCN. Kết cấu của Dự thảo Hiến pháp có 11 chương 124 điều và trật tự sắp xếp các chương hợp lý, ngắn gọn, khái quát hơn. Tuy nhiên, đối chiếu với những nguyên tắc, yêu cầu xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân cần chú ý một số vấn đề.   

Tổ chức chính quyền địa phương - kinh nghiệm quốc tế và thực tiễn Việt Nam

(LLCT)Hiến pháp năm 1992 và Luật Tổ chức Hội đồng nhân dân (HĐND) và Ủy ban nhân dân (1994 và 2003) đã đặt cơ sở pháp lý cho việc xây dựng chính quyền địa phương nhằm hoàn thiện bộ máy nhà nước Việt Nam. Tuy nhiên, cách thức tổ chức chính quyền địa phương trong những năm qua vẫn còn một số điểm hạn chế nhất định. Xuất phát từ thực tế đó, với mục đích cung cấp những thông tin hữu ích góp phần hoàn thiện dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 và tiến tới xây dựng Luật Tổ chức chính quyền địa phương, Luật hoạt động giám sát của HĐND các cấp, ngày 10-1-2013, Viện Nghiên cứu lập pháp đã phối hợp với Cơ quan Phát triển quốc tế Hoa Kỳ (USAID) tổ chức Hội thảo khoa học: “Tổ chức chính quyền địa phương - Kinh nghiệm quốc tế và thực tiễn Việt Nam” tại thành phố Cần Thơ. Dưới đây là một số nội dung chính của Hội thảo.

 

Cần khẳng định rõ vai trò của văn hóa – văn nghệ

(LLCT)- Sửa đổi Hiến pháp năm 1992 là một việc làm có ý nghĩa cấp thiết để điều chỉnh, thay đổi những điểm còn bất cập, hạn chế cho phù hợp với tình hình mới, bổ sung, phát triển những điều khoản mới, làm cơ sở pháp lý cho việc ban hành các đạo luật và là căn cứ quan trọng để các cơ quan chức năng và người dân thực hiện tốt quyền, nghĩa vụ và trách nhiệm của mình với Tổ quốc. 
Trang 37 trong tổng số 40 trang.